Follow us on...
Follow us on Twitter Follow us on Facebook Watch us on YouTube

Giúp các bé đáng thương ấy với

Gameshow “Ai Là Triệu Phú” trên VTV đang chờ đón bạn – Tải ngay!

Bán đấu giá ủng hộ từ thiện

Ngập tràn ưu đãi cho tín đồ công nghệ tại sony show 2014

Chiêm ngưỡng BaoMoi đẹp "tuyệt diệu" trên Windows Phone

Tin tức công nghệ mới
kết quả từ 1 tới 2 trên 2
  1. #1
    Mikan Yuuki's Avatar
    Mikan Yuuki vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Cống hiến cho [V-Z]
    Tham gia
    Dec 2008
    Đến từ
    Phan Thiết - Bình Thuận
    Bài
    3.670
    Cảm ơn
    3.047
    Điểm
    5.528/2.080 bài viết

    Default Một số bài thơ mang đậm nỗi buồn



    Ngày xa anh



    Ngày xa anh
    Em lạc giữa con phố dài hiu hắt
    Tưởng lòng đóng băng mà tim em bật khóc
    Tìm đến tuyệt vọng trong lòng một phút bình yên

    Ngày xa anh
    Em vẫn đi trên con đường ngày anh đến
    Tự làm đau mình bằng phút giây kỉ niệm
    Nước mắt theo tháng ngày nước mắt cũng cạn khô

    Ngày xa anh
    Em quên mất những nụ cười ngây thơ 1 thủa
    Đổi những phút đợi chờ bằng ngày dài thương nhớ
    Dẫu biết rằng anh chẳng đến nữa đâu

    Ngày xa anh
    Phố ngập trong mưa ngâu
    Em ngập chìm trong những đêm ko ngủ
    Thương chính mình và thương cho tình cũ
    Cứ ngoảnh mặt nhìn theo bóng một người ...







    Cơn mưa chiều

    Tác giả : Bùi Nguyễn Trường Kiên


    Mưa chiều nay buồn quá phải không em ?
    Đường phố đông vui bỗng chốc thành hoang vắng
    Giọt nước mắt trong chợt hồng lên vị đắng
    Một người đi, người đứng lại bên thềm...

    Mưa chiều nay buồn quá phải không em ?
    Hai nỗi nhớ phải đi về hai ngả
    Ta muốn hóa rong rêu suốt đời bên phiến đá
    Làm ngọn lau xanh bên dòng nước êm đềm

    Mưa chiều nay buồn quá phải không em?
    Người bỏ đi rồi ,ta đâu còn chi nữa
    Một cánh hoa đỏ ngời như lửa
    Cơn gió đi qua thổi tắt mất bên thềm

    Mưa chiều nay buồn quá phải không em ?
    Bốn mươi tuổi đi qua, bốn mươi mùa lá rụng
    Ai có nên khôn, ta cả đời thô vụng
    Đánh mất trăng rồi chỉ còn lại màn đêm...

    Mưa chiều nay buồn quá phải không em ?






    Gió thổi về mưa đứng đợi không mưa



    Gió thổi về mưa đứng đợi không mưa
    Đêm ru ngày phiêu
    giấc mơ trưa...
    Lòng lãng đãng những giọt buồn ngọt lịm
    Đợi đêm về... để đếm cả cô đơn...

    Gió thổi về mưa đứng đợi không mưa...
    Cỏ quyện vào đêm hằn tình buồn như đá
    Kẻ ra đi lòng đau như biển cả
    Nụ hôn xót xa
    Tình yêu đã qua?

    Những ngày không em... mưa rơi dài mãi mãi
    Phố âu sầu.
    Anh đi.
    Lòng trống trải...
    Có những điều nhất định phải cả hai
    Cái chết đã phôi thai
    ...thì tìm nhau hoài chẳng thấy...

    Lời thánh ca nhỏ nhoi, ngân lên trong suốt
    giọt nước mắt của ai lặng rơi
    ...trong tiếng thở dài chau chuốt

    này em,
    anh là gió, bởi sinh ra anh là gió
    em là cây bởi cuộc sống bỗng như cây...
    lá như mưa, trút trong lòng sâu thẳm
    nhưng cây vẫn lặng im chờ đợi suốt ngàn năm...
    hy vọng
    khổ đau
    mê mải
    và chợt tỉnh giữa đêm...

    Nhưng em yêu,
    cuộc sống chỉ định bởi một chữ "phiêu"
    nếu lòng em chết, là ngàn lần em chết
    nếu niềm tin hết là tình yêu tì vết
    thả chiếc lá vào lòng, để ép một niềm thương
    gió mãi vấn vương
    loanh quanh bên cây
    đong đầy niềm tin lại






    Nếu tình về gọi em trở lại


    Ngày ấy... ta không hôn nhau mặc chiều gió nổi,
    Hình như em chỉ ngồi nhặt cánh đau thương
    Anh đi theo những con đường chẳng một chút vấn vương
    Buồn biết mấy, mà nỗi buồn không khóc...

    Ô cửa thì thào với em điều gì như trách móc
    Gió lặng ngoài vườn, hoài phí quá đêm nay
    Anh cười rất nhẹ nhàng sao khát tận ngón tay,
    Chỉ một chốc thôi mà mãi còn rong ruổi...

    Em đếm ngược lòng mình vào một đêm không tuổi
    Bỏ mặc chiều gió đã nổi hay chưa
    Chẳng nhớ rõ mình buồn biết mấy khi xưa,
    Sẽ yêu, nếu tình về gọi em trở lại..??






    Dối lòng mình … thì có tội ko anh ?!!



    Đừng trách em sao không trả lời anh !
    Hai tiếng “có”, “không” sao … mênh mông quá
    Em hỏi gió … gió lắc đầu buồn bã
    Em hỏi mây … mây hờ hững trôi xa

    “có” hay “không” tất cả sẽ nhạt nhòa
    Bao nghiệt ngã giữa hai chiều quên - nhớ
    Mưa chiều nay … bao nhiêu bong bóng vỡ
    Tím cả góc trời … nỗi nhớ không tên

    Nhớ nhau nhiều nhưng vẫn mãi lặng im
    Bởi khoảng cách vô hình … nhưng rất thực
    Sợ chạm tay … vỡ tan … miền ký ức
    Dối lòng mình … thì có tội ko anh ?!!









    Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu!



    Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu
    Nhưng không phải yêu nhau,
    Mà là yêu người khác.

    Anh sẽ nắm tay một người con gái
    Dịu dàng hơn cả vuốt tóc em ngày xưa
    Em vẫn lo lắng mỗi khi trời mưa
    Nhưng đi đưa áo cho một chàng trai khác...

    Bức ảnh cô gái kia có vô tình đi lạc
    Em cũng chẳng ngồi tô vẽ cho xấu xí hơn em
    Anh rồi cũng chẳng còn ghen,
    Những chỗ không anh, em diện màu áo mới.
    Tại đường phố đông người
    Nên chúng mình cứ mặc sức lướt qua nhau.

    Có thể một ngày em mặc áo cô dâu
    Anh chụp ảnh cùng nhưng không làm chú rể
    Những đứa con của em sẽ yêu thương cha mẹ
    Trong bức tranh tô màu chẳng có khuôn mặt anh...

    Giông bão đi qua ô cửa màu xanh
    Em sẽ làm thơ về tiếng cười con trẻ
    Về bữa cơm,về ngôi nhà và người em yêu hơn cả
    Như anh nghĩ về vợ mình,về hạnh phúc bền lâu.

    Có bao nhiêu sao sáng trên đầu
    Em từng nghĩ chỉ anh là duy nhất
    Nhưng cuộc đời nào đâu phải cổ tích
    Chàng chăn cừu cũng đã bỏ đi xa...
    Em nghe lại những bản tình ca
    Vẫn dịu dàng,vẫn thiết tha như thế
    Vẫn say mê như chưa hề cũ
    Nhưng sao chẳng đoạn điệp khúc nào lặp lại như nhau








    Thế nghĩa là...!

    Thế nghĩa là anh chẳng còn nghĩ đến em vào mỗi sớm mai
    Chẳng còn muốn gọi điện vào mỗi tối
    Chẳng còn đang làm việc bỗng nhắn tin chỉ nói
    “Anh nhớ em…”

    Thế nghĩa là anh muốn em quên
    Khó gì đâu, chỉ toàn là lời nói
    Chưa một cái nắm tay
    Chưa một ánh nhìn bối rối
    Có gì mà chẳng quên…

    Thế nghĩa là anh chọn con đường chẳng có em
    Đường sỏi đá hay rải hoa cũng là anh đã chọn
    Anh đi cẩn thận, nhớ nhìn sau trước
    Sỏi đá đã đành,
    nhưng hoa cũng rất có thể lẫn gai

    Còn em sẽ đếm những ngày dài
    Mới hôm qua
    đã hôm nay
    lại sắp mai mất rồi...









    Anh không về


    Anh không về gỡ tóc cho em
    Không có anh, tóc buồn, tóc rối
    Không có anh đường mưa thành lầy lội
    Em đi làm về, gió đập cửa buồn tênh.

    Anh không về em chỉ dám nằm nghiêng
    Giọt nước thì trong và bức tường thì trắng
    Mỗi bữa em ăn, miếng cơm nào cũng đắng
    Cứ đêm đêm ký ức lại trở về.

    Anh không về em chỉ có mình em
    Câm lặng, hoang mang và hoàn toàn vụn vỡ
    Nếu tình yêu giống như hơi thở
    Thì em tin, em đã chết lâu rồi.

    Anh không về...
    Anh không biết anh ơi
    Hà Nội mùa này lá vàng rơi ngập phố
    Mùa thu lại trở về như chưa từng đau khổ
    Chỉ mình em đứng giữa ngã ba đường.









    Có lẽ nào em chẳng thể quên anh...


    Có lẽ nào em chẳng thể quên anh
    Nỗi nhớ mong manh ngập hồn thơ dại
    Cơn gió đi hoang thổi lòng em lạnh mãi
    Áng mây chiều thao thức mãi một niền thương

    Em đã đi qua hết cả con đường
    Chỉ thấy bóng cây đổ dài trên cát
    Qua rồi ư ? Cái thời khao khát
    Những tâm tồn tha thiết ở trong nhau.

    Anh có bao giờ hiểu được nỗi đau
    Trên bến vắng chỉ mình em chờ đợi
    Nắng đi rồi thuyền về trong bóng tối
    Để mình em bên nỗi nhớ bơ vơ .. ..

    Anh có bao giờ anh nhớ nổi dòng thơ
    Câu thơ cũ của một thời anh viết
    Đêm lạnh lùng với niềm đau da diết
    Ánh trăng buồn chấp chới ở đằng xa.

    Nỗi nhớ cồn cào rồi cũng sẽ qua
    Câu thơ cũ ngập ngừng vào dĩ vãng
    Anh xa rồi con đường chiều vắng lặng
    Có lẽ nào em không thể quên anh ...








    Bình yên...



    Và mọi con thuyền đều đến buổi buông neo
    Xin gấp lại cánh buồm nhờ bóng đêm che chở
    Gỡ tấm áo choàng thi ca khỏi nỗi buồn nhỏ bé
    Trái tim em đậu xuống cát hết ưu phiền

    Thì có khác gì đâu giữa tất cả và em
    Định mệnh như một kẻ tinh ranh gỡ dần từng múi chỉ
    Để những tín điều thiêm thiếp ngủ quên trên tấm ga trải giường sạch sẽ
    Có thể nào đó chẳng phải bình yên?

    Bờ bãi đã qua rồi em sẽ quên
    Em bình thản buông neo như tiếng thở dài trong đêm vừa phóng thích
    Nhớ thương không được quyền đỏng đảnh
    Đêm xun xoe luận tội những yên lành

    Anh đừng lo,
    nếu chẳng ngủ yên,
    cánh buồm em cũng chỉ thức dậy trong lặng im...






    Ngày không anh
    Tác giả : Hạnh Nguyên

    Có những ngày rộng quá một tầm tay
    Gió không biết vịn vào đâu
    Em không biết vịn vào đâu
    Dã quỳ vẫn vô tình nở dọc ray tàu
    Sự kiêu kỳ mang vẻ đẹp tầm thường
    Mở to mắt, ngước nhìn mặt trời
    Đầy thách thức
    Ở chính giữa niềm kiêu hãnh
    Là hụt hẫng màu vàng
    Sự kiêu kỳ biết vịn vào đâu?

    Có những ngày vụn như nỗi hoang mang
    Sự vô nghĩa không thể hiểu nổi mình
    Trong giới hạn ngột ngạt của những gì cho là ý nghĩa
    Mơ hồ vụt khỏi cái nhíu mày
    Lang thang như kẻ khốn cùng không chốn dừng chân
    Chông chênh
    Ý nghĩ không biết vịn vào đâu
    Em không biết vịn vào đâu

    Có những ngày chật chội như một cái nhà gương
    Quay về hướng nào cũng chỉ thấy chính mình
    Những phiên bản méo mó đầy thói xấu
    Hình như mình đã chẳng nhận ra
    Em muốn bỏ hoang tất cả những xấu xa
    Lòng sẽ rộng thêm
    Bình yên sẽ tự tìm được nơi trú ngụ
    Chờ niềm vui bằng niềm vui cũ
    Đón nỗi buồn bằng một cái mím môi

    Có những ngày như thế
    Ngày không anh
    Thay đổi nội dung bởi Mikan Yuuki; 22-08-2010 lúc 14:35.


    ............................

  2. Có 2 thành viên cảm ơn Mikan Yuuki cho bài viết này:
    chanhdangyeu (29-08-2010), passion9999 (15-05-2013)

  3. #2
    dinhbaotrung1412's Avatar
    dinhbaotrung1412 vẫn chưa có mặt trong diễn đàn Rìu Bạc
    Tham gia
    Oct 2009
    Đến từ
    Hai Phong, Vietnam, Vietnam
    Bài
    339
    Cảm ơn
    240
    Điểm
    271/79 bài viết

    Default

    Chỉ vì tay giở nhầm trang
    Nên giờ em chịu muôn vàn đắng cay
    Trời thì cao, đất thì dày
    Kêu đâu thấu được nỗi này ngoài em?

    Muốn ăn sung rụng, ngồi thềm
    Em tìm sung rụng khắp triền núi non
    Mải đi tìm mặt trời con
    Thấy vầng trăng khuyết ngỡ tròn, lạ thay!
    Sương mù lại tưởng mưa giây
    Đang đem khăn đội lại bày nón che
    Mò thuyền dưới đáy lòng khe
    Gặp cây gỗ mục sắt se nỗi lòng
    Những mong lặng bể mênh mông
    Nào đâu đen bạc bão giông tình người
    Nào đâu nghịch cảnh, nghịch đời
    Dòng sông quặt ngược, ngọn đồi quay ngang.

    Mỗi lầm lỗi - mỗi bàng hoàng
    Nhận ra - lọn tóc bạc ngang mái đầu!
    Yesterday is gone

 

 

Quyền sử dụng

  • Bạn không thể gửi chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi file đính kèm
  • Bạn không thể tự sửa bài viết của mình
  •