![]() |
|
|||||||
|   |

|
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
|
#1 |
|
Rìu Sắt
![]() Tham gia: Apr 2008
Bài: 134
VZD: 436
Điểm: 226/60 bài viết
|
Cách đây tròn hai mươi năm, mùa xuân năm 1986, trước thềm Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ VI, bài thơ “Mùa xuân nhớ Bác” của tác giả Phạm Thị Xuân Khải đăng trên báo Tiền Phong đã gây xôn xao dư luận cả nước.
Bài thơ được nhiều bạn đọc đánh giá là “trái bom” là “ngòi nổ” đã được châm mồi, có sức công phá lớn, đột phá mạnh góp phần phá vỡ cái bảo thủ trì trệ, thêm một tiền đề tạo nên Cái Mới tiến bộ, thể hiện ở công cuộc Đổi Mới do Đảng ta khởi xướng và lãnh đạo. (Tiền Phong) Mùa xuân nhớ Bác Kính tặng đồng chí Lê Đức Thọ, tác giả bài thơ “Lẽ sống” và đồng chí Hồ Thiện Ngôn, tác giả bài thơ “Đọc thơ anh”. Mùa xuân về nhớ Bác khôn nguôi Tiếng pháo giao thừa nhớ ngày xuân Bác còn chúc Tết Vần thơ thân thiết Ấm áp lòng người Bác đã đi xa rồi Để lại chúng con bao nỗi nhớ Người cha đã đi xa. Các anh ơi, Mùa xuân về đọc thơ xuân các anh trên báo Đảng Lòng càng nhớ Bác nhiều hơn Làm sao có thể quên Mỗi lần gặp Bác Bác bắt nhịp bài ca đoàn kết Người thường nhắc nhở: Yêu nước, thương dân Dẫu thân mình có phải hy sinh Cũng chỉ vì trường xuân cho đất Việt. Mùa xuân về đọc thơ xuân các anh Tuổi trẻ chúng tôi thấy lòng mình day dứt Day dứt vì mình chưa làm được Những điều hằng ước mơ Những điều chúng tôi thề Dưới cờ Đoàn trong giờ kết nạp, Tuổi trẻ chúng tôi tha thiết Được Đảng chăm lo Được cống hiến cho quê hương nhiều nhất Nhưng tuổi trẻ chúng tôi Không ít người đang lỡ thì, mai một. Theo năm tháng cuộc đời Ngoảnh lại nhìn, mình chưa làm được bao nhiêu Bởi một lẽ chịu hẹp hòi, ích kỷ Thanh niên chúng tôi thường nghĩ: Bỏ công gieo cấy, ai quên gặt mùa màng Mỗi vụ gieo trồng Có phải đâu là lép cả? Tuổi trẻ chúng tôi vẫn tự hào Những trang sử vẻ vang dân tộc Chúng tôi được học Được thử thách nhiều trong chiến tranh Chúng tôi nghĩ: Nguyễn Huệ - Quang Trung Lứa tuổi hai mươi lập nên nhiều chiến công hiển hách. Lẽ nào tuổi trẻ hôm nay thua thiệt Có học hành, lại phải sống cầu an Phải thu mình, xin hai chữ “bình yên” Bởi lẽ đấu tranh – tránh đâu cho được? Đồng chí không bằng đồng tiền Bằng lòng vẫn hơn bằng cấp Có ai thấu chăng Và ai phải sửa? Mỗi xuân về con càng thêm nhớ Bác Lòng vẫn thầm mơ ước Bác Hồ được sống đến hôm nay Làm nắng mặt trời xua tan hết mây Trừ những thói đời làm dân oán trách Có mắt giả mù, có tai giả điếc Thích nghe nịnh hót, ghét bỏ lời trung Trấn áp đấu tranh, dập vùi khốn khổ Cùng chí hướng sao bầy mưu chia rẽ? Tham quyền cố vị Sợ trẻ hơn già Quên mất lời người xưa: “Con hơn cha là nhà có phúc” Thời buổi này, Không thiếu người xông pha thuở trước Nay say sưa trong cảnh giàu sang Thoái hóa, bê tha khi dân nước gian nan? Mùa xuân đất nước Nhớ mãi Bác Hồ Ta vẫn hằng mong lý tưởng của Người Cho đất nước khải hoàn, mùa xuân mãi mãi. Quang72 sưu tầm |
|
|
|