Chương II: Phiêu bạc giang hồ - Vùng Đất Nam Châu
Lại nói, Giang hồ lúc này hỗn loạn được chia làm 5 thế lực khác nhau hùng cứ Đông, Tây, Nam, Bắc và Trung. Tại vùng Nam Châu thì thế lực lớn mạnh và hung hãn nhất là thế lực của Tứ đại mãnh thú; cơ quan đầu não là mãnh thú các; và thế lực giàu có; nổi tiếng nhất giang hồ chính là Hoàng Lạc sơn trang với tài sản và việc kết giao sâu rộng của mình đứng đầu là Hồ Kỳ Hồng trang chủ giao lưu rộng rãi; tính tình hào sảng. Nhưng sự việc diễn biến bất ngờ; chỉ trong 1 đêm toàn bộ đại quân của tứ đại mãnh thú tấn công vào Hoàng Lạc sơn trang đã bị tiêu diệt còn toàn bộ người và của của Hoàng Lạc sơn trang lại hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại nắm tro tàn.
Chim hót líu lo; ngoài trời lúc này đã sáng; từng tia nắng mang theo hơi ấm rọi thẳng vào phòng. Rồi mặt trời lên cao; cái ấm dễ chịu lúc sáng sớm dần chuyển thành cái nóng hắt khó chịu. Nó làm Hồ Phong nhớ lại cái nóng của cái ngày mà Hoàng Lạc sơn trang bị tiêu hủy. Chàng mở mắt rời khỏi giường; chàng dậy từ rất sớm, lắng nghe tiếng chim hót và cảm nhận sinh khí của một ngày mới trên giường cho đến khi mặt trời đứng bóng đó là thói quen khó bỏ của chàng (như thế này mình gọi là ngủ nướng đây ). Hôm nay; chàng thấy đầu óc nhẹ bẫng, sau 1 ngày hôm qua xỉn không biết trời trăng mây gió gì. Việc của ngày hôm kia xảy ra quá bất ngờ; chàng không thể nào tin được đó là sự thật; ngày hôm qua Hồ Phong uống rượu suy nghĩ; nghĩ thì chẳng nghĩ được gì mà rượu thì cứ uống; cũng không hiểu là uống rượu suy nghĩ hay là uống để quên đi; để chạy trốn cái mà mình không tin đó là sự thật. Nỗi buồn nào rồi cũng qua đi; đau khổ nào rồi cũng hết; cũng như việc bị phá train, bị phá 1 ngày 2 ngày, 1 tuần 2 tuần rồi hết, ai bị phá hoài được mà cũng đâu ai rảnh để đi phá hoài được. Rời khỏi tửu điếm; chàng lần về Hoàng Lạc sơn trang như tìm về cái ký ức. Trời bắt đầu chuyển; mây đen kéo đến, đến là khổ cho cái xứ này (miền Nam mà mưa nắng thất thường ); trời Nam Châu lúc nắng lúc mưa y như tính tình con gái lúc mưa lúc nắng chẳng biết đường nào mà lần, mà dự báo thời tiết. Bầu trời xám xịt, người ta thường nói "người buồn cảnh có vui đâu bao giờ"; nhưng người buồn thì nhìn cảnh nào cũng buồn hay là cảnh buồn thì làm lòng người nặng dần? có lẽ cả 2 đều đúng; với Hồ Phong, mây đen xám xịt làm chàng nghĩ đến cái bầu trời u tối của mình khi mà Hoàng Lạc sơn trang biến mất.
Khung cảnh nơi đây, vẫn như xưa; mọi thứ vẫn cháy đen xám xịt như bầu trời u tối hiện giờ (hay là do bầu trời tối nên thấy mọi vật đều tối nhỉ ); nhưng với 1 cái đầu tỉnh táo; Hồ Phong lần tìm các vết tích còn xót lại...
|